France – CNT-AIT : chúng tôi là ai ?

CNT-AIT [Liên đoàn lao động quốc gia- Đệ nhất quốc tế] là một tổ chức cách mạng (anarchist) được thành lập năm 1946.


Chúng tôi tiếp tục con đường của cộng sản vô chính phủ và phong trào công nhân chống chuyên quyền có từ Đệ nhất quốc tế. Có nghĩa là theo một chính sách dựa vào hành động trực tiếp của các giai cấp và tập đoàn xã hội bị thống trị, với mục tiêu là cách mạng, chống tư bản, và tự quản trị.Yêu sách của chúng tôi là kinh nghiệm của các nhà cách mạng trong bối cảnh chính trị của thời đại đã cùng chia sẻ những lo lắng.

-  Bakounine và những người theo ông ta trong Đệ nhất quốc tế ;-  Những đoàn viên của công đoàn cách mạng thuộc Liên đoàn CGT (Tổng liên đoàn lao động) pháp trước 1914 ;
-  Đoàn quân của Makhno (1917-1921) ;
-  Những người vô chính phủ và các phong trào cách mạng ở châu Á năm 1900-1930;
-  Những kinh nghiệm của cách mạng tại Mexico (Zapata)
-  Phong trào công đoàn tây ban nha vô chính phủ, kinh nghiệm cách mạng xã hội năm 1936;
-  Tháng 5 năm 1968

Tuy dưới nhiều góc độ khác nhau đã có những điều sai lầm không thể tránh, và tuy bị giới hạn, những kinh nghiệm đó đã trở thành những chặng đường quan trọng trong quá trình hình thành phong trào cộng sản vô chính phủ đương đại. . Hiện tại, CNT-AIT khai triển một chính sách : – xây dựng mặt trận những phong trào xã hội, để « phe tả ngoài đường » có thể hiện diện trên bình diện chính trị ; – xây dựng một luồng cộng sản vô chính phủ vừa nuôi dưỡng hoạt động của những phong trào xã hội vừa được chính những phong trào đó nuôi dưỡng.

Những người chiến sỹ của CNT-AIT thường dấn thân trong các cuộc đấu tranh trong xí nghiệp, trong công đoàn như CNT-AIT, trong các cuộc đấu tranh chống nạn thất nghiệp, dành quyền về nhà ở, về sinh thái, và trong các cuộc đấu tranh chống phụ quyền. CNT-AIT cố gắng chắp nối những cuộc đấu tranh này trong xã hội hiện tại với viễn cảnh ly khai với tư bản và Nhà nước.

Chúng tôi muốn bãi bỏ nhà nước và sự kiểm soát sản xuất bằng thị trường. Chúng tôi muốn công nhân và giới tiêu thụ dịch vụ nắm quyền kiểm soát một cách dân chủ tất cả các cơ sở làm việc của họ và trông thấy những người dân bình thường quản lý thế giới mà không cần đến tiền tệ và cơ quan quyền lực.

contact (at ) cnt-ait.info

ZSP-AIT lên án việc khai thác lao động nước ngoài! (3/3)

Dừng khai thác lâm nghiệp Séc! Ngăn chặn việc gia công phần mềm! Chúng tôi yêu cầu các lâm Séc chịu trách nhiệm!

Công nhân! Tổ chức chống lại khai thác!

Thông tin về gian lận đối với người lao động Việt tại nước cộng hòa Séc:

31/03/2011

Tuần hành ủng hộ những người nước ngoài trồng rừng và chống buôn người trong những cánh rừng nước Séc

Hôm qua, ngày 27 tháng 3, Tổ chức Sáng kiến vì quyền của người di cư và tổ chức Sáng kiến nói không (Ne) với chủ nghĩa phân biệt chủng tộc đã tổ chức tuần hành ủng hộ những người nước ngoài trồng rừng. Như vậy khoảng 50 người được nêu danh, những người mà vào năm ngoái bị bóc lột làm công việc ở trong rừng. Cảnh sát đã điều tra vụ này hơn một năm nay. Các tổ chức phi chính phủ mà đang phê phán các cơ quan chức năng Séc chậm trễ trong việc loại trừ những việc làm bóc lột kiểu nô lệ, bằng việc tuần hành muốn lưu ý tới vụ của những công nhân tới từ Việt nam và tới từ các nước khác, những người làm việc trong các cánh rừng nước Séc và không nhận được lương như đã hứa. Cuộc tuần hành mang tên Tuần vì những người trồng rừng.

Vụ những người công nhân tới từ Việt nam, Rumany hay Slovakia đã gây sự chú ý đáng kể trong thời gian gần đây. Họ làm việc trên mảnh đất mà hãng Lesy ČR và Công viên quốc gia Krkonose (KRNAP) quản lý. Những người nước ngoài khẳng định rằng họ làm việc từ 10 tới 12 giờ một ngày nhưng chỉ nhận được phần lương và một số người ngủ chen chúc trong những căn phòng nhỏ. Nghe nói lãnh đạo cũng đe dọa họ. Cảnh sát cũng đã điều tra vụ này.

Ảnh minh họa  Các công ty môi giới tuyển họ làm việc trong rừng đã không trả tiền cho họ và còn để họ đói. Tuy nhiên đại diện các công ty môi giới lao động coi những điều này là hoạt động phá hoại và cụ thể là cố gắng của các tổ chức phi chính phủ muốn nhận tài trợ từ các tổ chức quốc tế cho những hoạt động của mình.  Các công ty môi giới đã cung cấp công nhân cho hãng Less & Forest, hãng này đã nhận được đơn hàng công từ các hãng Lesy ČR hay Công viên quốc gia Krkonose. Các nhà hoạt động nêu danh các công ty môi giới này là các hãng Affumicata, Wood Servis Praha và PBM Union Jobs. Theo họ, các công ty này trong các năm 2009 và 2010 đã chào lương từ 10 tới 20 ngàn cho việc trồng cây và những việc làm khác trong rừng. Cả hai tổ chức nhà nước đang tránh xa vụ này. Nghe nói đó chỉ là trách nhiệm của các hãng mà đã cung cấp lao động cho hai tổ chức nhà nước này ma thôi.

Tác giả bài viết: Mai Lan
Nguồn tin: secviet.cz


31/03/2011

Praha: Công nhân Việt Nam biểu tình chống bóc lột

Tại Praha ngày 27.3.2011 đã diễn ra cuộc diễu hành Biểu tình chống lại bóc lột với mục đích đấu tranh bảo vệ quyền lợi cho 50 công nhân bị lừa gạt, trong đó có cả người Việt Nam. Tại sao công ty thuê họ trồng rừng không trả lương như đã hứa, cảnh sát đã điều tra việc này cả năm nay.

Năm 2009, 50 công nhân Việt Nam, Rumany và Slovakia đã làm việc trong các khu rừng Séc với hợp đồng nhà nước. Họ bị thu hút bởi lương tháng 15 000 korun kèm nơi ở và thức ăn miễn phí. Nhưng tất cả chỉ là lời hứa.
“Tuần đầu họ trả tôi 4000 korun, sau đó chỉ 500 korun mỗi tuần nhưng lại đòi lấy 80 korun hàng ngày cho thức ăn. 

Chúng tôi từ chối việc đó và tự nấu ăn,“ một công nhân Việt Nam nói với truyền hình Séc.
Hợp đồng lao động sai sự thực

Khi công ty nhà nước Lesy ČR (Rừng CH Séc) tổ chức đấu thầu hợp đồng trồng rừng, LESS & FOREST đã chiến thắng và liên kết với Affumicata. Công ty môi giới này đến chợ Sapa và nhận hàng trăm người Việt Nam. Tuy nhiên, thay vì kí hợp đồng lao động, hầu hết số người này chỉ kí giấy đào tạo, nghĩa là không có quyền nhận lương, ngược lại họ còn phải trả tiền để học việc.
1301260260.6194 Praha: Công nhân Việt Nam biểu tình chống bóc lộtGiấy kí kết học việc (čt24).
“Những hãng này ngay từ đầu đã không có ý định trả lương cho họ,“ Štěpánka Miková, luật sư đại diện cho những công nhân bị lừa nói. Theo Do Duy Hoang, người khởi xướng cuộc biểu tình, họ đã thực sự tin tưởng đây là việc làm hợp pháp do nhà nước Séc tổ chức, song phát ngôn viên Lesy ČR, Zbyněk Boublík đã phủ nhận việc Lesy ČR tham gia vụ việc này với LESS & FOREST. “Tôi biết về chuyện giấy học việc, nhưng những người này đáng lẽ đã được nhận lương. Chúng tôi đã trả lương nghiêm túc và đúng thời hạn,“ giám đốc LESS & FOREST cho biết.
Phá sản hay quỵt lương?

“Họ không trả lương. Chúng tôi phải tự chi trả 5 đến 10 nghìn hàng tháng. Khi đến công ty, họ nói với chúng tôi công ty đã phá sản,“ một công nhân Việt Nam khác nói trong khi Affumicata khẳng định khác hoàn toàn. “Tất nhiên chúng tôi đã trả hết. Tôi sẽ không nói gì, hãy để các cơ quan điều tra việc này,“ David Mrkos, chủ tịch hội đồng quản trị công ty môi giới việc làm Affumicata cho biết.

Theo các luật sư, Affumicata nợ 50 công nhân nước ngoài 2,5 triệu korun. Bộ lao động hiện đang xem xét hoạt động của công ty này. “Chúng tôi đã kết luận đây là hoạt động trái pháp luật và phạt họ,“ Jiří Vaňašek từ bộ lao động nói. 800 000 korun là hình phạt được đề ra, Affumicata còn có thể bị tước giấy phép kinh doanh, họ đã đệ đơn đề kháng và cảnh sát đang điều tra sự việc này.

Từ năm 2004, tại Séc đã có luật về bóc lột và buôn bán người. Để bảo vệ quyền lợi cho công nhân nước ngoài, theo luật mới, các công ty môi giới lao động đến hết tháng ba sẽ phải mua bảo hiểm chống thua lỗ để tránh khỏi trường hợp họ không thể trả lương cho công nhân. Các cơ quan công quyền cũng đang bàn tới việc những công ty đầu mối, trong trường hợp này là Lesy ČR cũng phải chịu một phần trách nhiệm.

Nghiêm Trang
čt24



05/03/2011

ZSP lên án việc khai thác lao động nước ngoài!

Dừng khai thác lâm nghiệp Séc! Ngăn chặn việc gia công phần mềm! Chúng tôi yêu cầu các lâm Séc chịu trách nhiệm!

Công nhân! Tổ chức chống lại khai thác!


02/03/2011

‘Thức ăn ư? Chúng ta hãy xoay xở nó trong rừng,’ một người Việt làm thân trâu ngựa ở Séc nói



Hàng ngày quỳ gối 10 tiếng đồng hồ và trồng cây. Tiền lương được hứa không có. „Họ đã lừa chúng tôi. Tuy nhiên tôi cần công việc chỉ vì đã nợ cả chục ngàn cho chuyến đi tới Séc,“ một nô lệ người Việt thời mới tên là Long nói.Tại Séc, số vụ bóc lột nô lệ thời mới đang tăng. Việc bóc lột kiểu nô lệ đã không quá bị pháp luật trừng trị.Báo LN: Bạn hãy mô tả từ đầu cuộc phiêu lưu của bạn. Bạn nhận được công việc ở hãng Affumicata như thế nào?Tại chợ Sapa, người ta đã tổ chức chiến dịch tuyển dụng. Một người Việt đã tuyển dụng tôi, người này làm việc cho hãng này.Báo LN: Chính xác đó là công việc gì và người ta hứa với bạn cái gì?Họ khẳng định rằng đó là những công việc trong rừng và tôi sẽ nhận được 500 đô la một tháng. Cái đó lôi cuốn tôi, và như vậy cuối tháng 3 năm 2009 tôi đã tham gia.Báo LN: Sự thực là thế nào?Tôi nhận được tiền lương bình thường cho tháng ba. Do tôi tham gia vào cuối tháng ba nên người ta trả cho tôi 3 ngàn. Tháng 4 và tháng 5 tôi chẳng nhận được tiền công nào.Báo LN: Bạn giải quyết việc đó bằng những cách nào khác? Bạn đã khiếu nại với ai không?Tôi không thích điều đó và đã tới chỗ người của ban lãnh đạo hãng. Tôi đã gặp ngài Mrkos và ngài Martinák. Sau khi thỏa thuận họ trả cho tôi 10 ngàn korun như là tiền công của tháng 4. Tuy nhiên họ từ chối trả tiền tháng 5 cho công việc mà tôi đã làm.Báo LN: một ngày làm việc điển hình của các bạn diễn ra như thế nào? Hàng ngày chúng tôi trồng cây trong tư thế quỳ 10 tiếng đồng hồ, từ 7 giờ sáng. Chúng tôi có nửa tiếng ăn trưa, nghỉ giải lao không có ăn phụ. Chúng tôi phải duy trì điều đó vì ở đó có người canh chừng theo dõi chúng tôi làm việc.Báo LN: Hãng đã hứa cung cấp cả nhà ở cho các bạn, họ có thực hiện không?Vâng họ có cung cấp chỗ ở, tuy nhiên chúng tội bị nhét tới 6 người trong một phòng diện tích 30 m2. Điều đó không thể chịu được.Báo LN: Bạn sống như thế nào trong thời gian đó?Tôi được trả ba ngàn từ lương tháng ba và từ số tiền này tôi mua thức ăn. Chủ yếu là bánh mì mà sau đó chúng tôi nướng nóng trong rừng. Chúng tôi quen ăn rau xanh, tuy nhiên chúng tôi không có nó. Như vậy thay chúng, chúng tôi ăn cây mọc trong rừng.Báo LN: Bạn đã quyết định kết thúc công việc vào tháng 6. Sau đó bạn làm gì?Tôi đã có công việc hứa hẹn trong nhà hàng. Tuy nhiên tôi bị đuổi việc. Những người môi giới sắp xếp cư trú cho tôi ở Séc, nhưng họ không đảm bảo gia hạn cư trú tiếp cho tôi. Mặc dù điều đó đã được nói lên trong hợp đồng. Sau đó tự tôi tìm được công việc xây dựng, tuy nhiên ở đó không được lâu. Họ trả tôi 70 korun cho một giờ làm việc và công việc thì rất nặng nhọc.Báo LN: Hiện bạn chuẩn bị làm gì?Tôi đang xoay xở tiền mội nơi có thể, các tổ chức phi lợi nhuận đã giúp đỡ tôi. Cái tôi lo ngoại là phải quay về nhà. Tôi đang có những món nợ lớn. Tôi nợ 10 ngàn, số tiền mà tôi đã vay mượn. Tôi đã trả 200 ngàn cho những kẻ môi giới cho chuyến đi tới Séc, nhưng họ cũng lừa tôi, họ không đảm bảo công việc cho tôi cũng như nhà ở như họ đã hứa.Báo LN: Và bạn sẽ sống ở Việt nam thế nào?Hiện tôi không có khái niệm cụ thể, tuy nhiên tôi sẽ phải tìm ngay một công việc nào đó. Tôi có con nhỏ ở nhà.Báo LN: Bạn là một trong những người nộp đơn kiện. Bạn không lo sợ công việc trở nên khó khăn nến bị cảnh sát đưa đi?Tuyệt đối tôi không dám nói điều gì sẽ xảy ra. Tôi chỉ muốn để những người khác không bị bắt một cách vô ích.Mai Lan (theo lidovky.cz – Markéta Chaloupská)
02/03/2011

Người nước ngoài tại Séc làm nô lệ trong xí nghiệp nhà nước

Người nước ngoài tại Séc làm nô lệ trong xí nghiệp nhà nước

Theo khẳng định của nữ phóng viên Markéta Chaloupová trong bài viết mở đầu trên trang nhất của tờ Lidové noviny số ra ngày 28.2.2011, thì nhà nước Séc đang đứng trước một cú ê mặt kinh khủng.

Trong những ngày qua, Lidové noviny là nhật báo duy nhất tại CH Séc liên tiếp đi sâu vào sự việc vừa bị phanh phui, khi 51 người nước ngoài cho rằng đã bị lừa lọc quịt công lao động cho những tháng ngày quần quật trong rừng để trồng cây với điều kiện lao động vô nhân tính. Điều đáng nói ở đây, là họ đã bán sức lao động của mình trong những cánh rừng thuộc quyền quản lí của công ty nhà nước Lesy ČR và công viên quốc gia Krkonoš (KRNAP).
 Dĩ nhiên là cả hai công ty nhà nước này đều chối bỏ trách nhiệm. Thậm chí Lesy ČR còn hoàn toàn phủi tay. KRNAP ít ra còn hứa sẽ điều tra giải quyết.
 Như báo Lidové noviny đã đưa tin, thì vụ việc rắc rối với những thủ đoạn như mafia này đang được cảnh sát hình sự kinh tế Praha lần tìm manh mối. Theo luật sư Matouš Jíra đại diện pháp lí cho những người công nhân, thì công ty môi giới Affumicata khi thuê mướn công nhân ngoại quốc đã phạm tội lừa đảo, buôn người và tham gia vào tổ chức tội phạm. “Họ đã lợi dụng tình thế quẫn bách của những người bị hại, sử dụng thủ đoạn xảo quyệt hứa hẹn giả dối để dụ dỗ và thuê người đi làm việc,“ luật sư Jíra nói.
Lesy ČR phủ nhận hoàn toàn trách nhiệm, lấy lí do, rằng không bao giờ đàm phán trực tiếp với những người ngoại quốc này để thuê mướn họ và nếu như có phải chịu trách nhiệm, thì đó là công ty môi giới đã ký hợp đồng. Nghĩa là Affumicata, sau đó đã cung cấp nhân lực cho công ty Less làm việc cho Lesy ČR. Công ty này đã thắng thầu cho những công việc trong rừng, mà đơn đặt hàng là do chính KRNAP và Lesy ČR đưa ra. Các công ty liên đới cũng không phủ nhận các mối quan hệ này. “Công ty rừng Less là đối tác hợp đồng lâu năm của Lesy ČR,“ người phát ngôn Lesy ČR Zbyněk Boublík công nhận.
KRNAP hứa hẹn thẩm tra
Đại diện công viên quốc gia Krkonoš hứa hẹn sẽ xem xét lại trường hợp này để tìm hiểu thực hư. “ Đồng thời toàn bộ vấn đề chúng tôi sẽ tham khảo với luật sư, chuẩn bị những phân tích pháp lí, xem liệu cái tình hình như vậy có vi phạm những điều khoản trong hợp đồng hay không,“ Radek Drahný từ Ban quản lí công viên quốc gia Krkonoš tuyên bố. Phát ngôn viên Lesy ČR Zbyněk Boublík tuyên bố với phóng viên Lidové noviny, rằng “trong trường hợp trách nhiệm pháp lí, thì chỉ có cơ quan pháp luật thừa hành mới có quyền đánh giá, còn Lesy ČR không thể bình luận.“


Thực sự là skandal

Giám đốc tổ hợp Less Jan Mičánek thú nhận, rằng đó đúng là skandal, nhưng cá nhân minh không có trách nhiệm. “Tôi biết có chuyện gì đó vỡ lở. Nhưng các đồng nghiệp của tôi điều hành công ty Less Forest (công ty con của Less) lo chuyện này,“ Mičánek biện minh.

         Còn giám đốc Less Forest Tomáš Zmeškal thì lại tìm cách đổ lỗi cho…Liên minh châu Âu. “ Đấy là sự kinh khủng của EU. Tài trợ cho những chương trình đấu tranh chống các hoạt động liên quan tới thuê người bất hợp pháp và buôn người. Rồi sau đó mở ra cơ hội cho bọn luật sư kiếm ăn,“ Zmeškal tuyên bố và nói thêm: “Bọn họ lĩnh tiền từ các khoản tài trợ đó cho mỗi đơn tố cáo tội phạm.“

 Đại diện công ty Affumicata thì khẳng định nguyên nhân không trả tiền lương cho công nhân vì một lí do rất giản dị. Chất lượng lao động của họ kinh khủng đến nỗi, là nhiều khi không kiếm đủ tiền để trang trải chi phí nhà trọ.

Lỗ tiền triệu

Người từng điều hành Affumicata David Mrkos đổ lỗi cho công nhân làm việc lười biếng. “Họ được trả lương theo bảng, không được qui định mức lương cố định. Những ai làm việc tốt, đã nhận được lương đầy đủ. Nhưng cũng có khi xảy ra trường hợp, sau khi chúng tôi trừ chi phí nhà ở, đồ ăn, thì họ chỉ nhận được chút tiền ít ỏi,“ David Mrkoš nói với phóng viên Lidové noviny.

“Nhiều công nhân khẳng định, rằng các anh không trả lương cho họ và còn lừa dối họ khi ký hợp đồng,“ phóng viên đặt câu hỏi. “ Đó là trường hợp những người Việt Nam, có thị thực kinh doanh. Nếu như họ không biết, rằng tự mình phải nộp tờ khai thuế, thì đó là chuyện của họ. Nhất là vì họ, chúng tôi đã bị lỗ mấy triệu korun,“ David Mrkoš tuyên bố.

David Nguyen


01/03/2011

Lời kể của một nô lệ Việt Nam tại Séc

Mười giờ mỗi ngày cặm cụi quì gối trong rừng để gieo mầm cây. Nhưng mặc dù vậy, đồng tiền lương hứa hẹn cũng không được nhìn thấy. “Tôi đã bị chúng lừa. Nhưng tôi cần việc làm, chỉ để đến được Séc tôi đã nợ nần hàng chục nghìn rồi,“ người đàn ông Việt tên Long, thứ nô lệ thời đại mới kể với phóng viên báo Lidové noviny.

Pháp luật Séc không mấy thành công trong việc trừng phạt hành động bóc lột. Trường hợp những vụ nô lệ thời mới bị phát giác ngày càng tăng. Phóng viên Lidové noviny Markéta Chaloupová phỏng vấn một người trong số đó- anh Long.

 
LN: Anh hãy kể về hoàn cảnh của mình. Anh đã đến làm việc với công ty Affumicata như thế nào?


Tại chợ Sapa có tổ chức tuyển mộ người. Một người Việt Nam từng làm việc cho công ty ấy tuyển tôi.
LN: Công việc cụ thể là gì và trong khuôn khổ của nó họ đã hứa với anh ra sao?
Họ khẳng định, là lao động trong rừng và mỗi tháng tôi sẽ nhận được năm trăm đô-la. Tôi thích quá và thế là hồi cuối tháng ba năm 2009 tôi đã vào làm việc.
LN: Rồi thực tế ra sao?
Tiền lương tháng ba tôi nhận được bình thường. Bởi vì tôi vào làm cuối tháng, nên tôi nhận được ba nghìn. Nhưng tháng tư và tháng năm thì tôi không còn nhận được gì nữa.
LN: Anh có tìm cách giải quyết thế nào không? Anh có khiếu nại với ai không?
Tôi đã không để yên và đi tìm gặp những người trong ban lãnh đạo công ty. Tôi đã gặp ông Mrkos và Martinák. Sau khi thoả thuận họ trả cho tôi mười nghìn korun run như lương tháng tư. Nhưng những công việc tháng năm của tôi họ từ chối thanh toán.
LN: Công việc phổ biến hàng ngày cụ thể ra sao?
Chúng tôi căm cụi trong tư thế quì để gieo cây mười tiếng đồng hồ mỗi ngày, từ lúc bẩy giờ sáng. Chúng tôi có nửa giờ nghỉ để ăn trưa, không có thời gian nghỉ giảo lao điểm tâm nào cả. Chúng tôi đã phải chấp hành, vì ở đó có người giám sát, theo dõi công việc.
LN: Công ty cũng hứa cả chỗ ở, họ có thực hiện?
Có, nhưng chúng tôi phải chen chúc sáu người trong gian phòng rộng 30m2. Không thể nào chịu nổi.
LN: Anh sinh sống ra sao trong thời gian đó?
Tôi có ba nghìn từ tiền lương tháng ba, tôi dùng để mua đồ ăn. Chủ yếu là bánh mì, mà sau đó chúng tôi nướng trong rừng. Chúng tôi quen ăn rau, nhưng chúng tôi không có tiền mà mua. Nên chúng tôi thay thế bằng cây lá mọc ở trong rừng.
LN: Trong tháng sáu anh quyết định nghỉ việc. Sau đó anh làm gì?
Tôi được hứa có chỗ làm trong quán. Nhưng ở đó họ đuổi tôi. Bởi bên dịch vụ môi giới giải quyết cư trú cho tôi ở Séc, đã không làm gia hạn cư trú cho. Mặc dù điều đó có ghi trong hợp đồng. Sau đó tôi tìm được việc làm xây dựng, nhưng không thể chịu đựng được ở đấy. Họ trả cho tôi bẩy mươi korun một giờ nhưng làm việc cực kỳ vất vả.
LN: Bây giờ thì anh định làm gì?
Tôi tìm tiền ở khắp mọi nơi có thể, các tổ chức phi lợi nhuận đã giúp đỡ tôi. Điều tôi lo sợ, là phải hồi hương. Tôi có món nợ kinh khủng. Tôi đã phải vay mượn hàng chục nghìn. Tôi đã trả cho dịch vụ môi giới 200 nghìn để đến được Séc, nhưng họ vẫn lừa tôi. Không bảo đảm cho tôi cả chỗ làm cũng như nơi ở cho tử tế, như lời họ hứa.
LN: Và ở Việt Nam anh sẽ sinh sống ra sao?
Tôi vẫn chưa có hình dung cụ thể, nhưng tôi sẽ phải tìm công việc gì đó. Tôi có con nhỏ ở nhà.
Anh là một trong những người đã đệ đơn tố cáo tội phạm. Anh không sợ, là khi đi khỏi anh sẽ làm cho công tác của cảnh sát khó khăn?
Tôi hoàn toàn không thể dự đoán là kết quả sẽ ra sao. Tôi chỉ muốn để không ai khác bị mắc bẫy vô ích thêm nữa.
David Nguyen

ZSP-AIT lên án việc khai thác lao động nước ngoài! (2/3)

28/02/2011

Cảnh giác trước những thủ đoạn lừa đảo của các công ty trồng rừng ở Séc

Ngày 24.2.2011, Phong trào vì quyền lợi lao công nhập cư (IPPMM) cảnh báo với hãng thông tấn TASR, rằng nhiều công ty Séc hoạt động trong lĩnh vực trồng rừng bị nghi ngờ vẫn tái diễn những thủ đoạn gian lận với công nhân của mình, tiếp tục tuyển mộ nhân lực từ Slovakia.

Công ty Affumicata và Wood Servis Praha trong những năm 2009-2010 đã lấy mức lương từ 400 đến 700 euro ra để dụ dỗ công nhân nước ngoài, nhất là từ Rumania và Slovakia song cũng có cả người Việt Nam. Công việc của họ là trồng cây và các việc khác trong rừng. Nhưng đồng lương hứa hẹn chỉ nhận được cầm chừng hay hoàn toàn không được trả. Theo ông Marek Čaněk từ IPPMM (Iniciativy za práva pracovních migrantů a migrantek), thì những công ty này năm nay cũng nhận được đơn đặt hàng tương tự của ngành rừng. Và vì thế nên có lí do để lo ngại, cảnh giác rằng các công ty này sẽ tái diễn những thủ đoạn lừa lọc nhưng dưới vỏ bọc tên công ty khác.

Nghe nói những công ty này còn nợ tiền lương của rất nhiều công nhân từ Slovakia, Rumania và Việt Nam. Một số người được nhận tiền tạm ứng nhưng cũng chỉ với các khoản tiền mọn, chưa đủ trang trải chi phí tiền ăn. “Công nhân đã đình công để đòi tiền lương họ còn chưa được lĩnh. Đã xảy ra đe doạ trong trường hợp, khi bất kỳ ai muốn báo cảnh sát hay truyền thông,“ Marek Čaněk viết trong thông cáo báo chí.

Theo Petra Kutálová từ tổ chức La Strada, thì những hành động như vậy có thể coi là bóc lột người lao động và trong một số trường hợp thậm chí có thể đánh giá là buôn người.

Cuối tháng ba, IPPMM có kế hoạch tiến hành hàng loạt các hoạt động công khai để ủng hộ công nhân của các công ty đã nêu tên, mà cho đến nay vẫn chưa nhận được tiền lương cho công sức của mình bỏ ra trong rừng. Hoạt động mang tên Tuần vì những người trồng rừng sẽ lên đến đỉnh điểm bằng cuộc tuần hành từ trụ sở bộ Nông nghiệp đến trụ sở bộ Nội vụ Cộng hoà Séc vào hồi 15 giờ ngày 27.3.2011.

Tất cả những ai không bàng quan trước số phận thiệt thòi của đồng loại, hãy bớt chút thời gian cùng tham gia hoạt động xã hội này!

David Nguyen


26/02/2011

Cảnh sát Séc điều tra công ty rừng Affumicata lừa đảo người Việt

Như Vietinfo.eu đã đưa tin, Phong trào vì quyền lợi người lao động nhập cư (IPPMM) hôm 24.2.2011 đã gửi thông cáo báo chí cho hãng thông tấn Slovakia TASR, lưu ý công dân Slovakia về khả năng có thể tiếp tục bị lừa đảo bởi hai công ty trồng rừng Affumicata và Wood Servis Praha.

Nhật báo Lidové noviny trong bài viết mang nhan đề “Không công và hầu như cả không ăn. Người ngoại quốc bị bóc lột ở Séc như thế đấy“, ra ngày 26.2.2011 cho hay, là cảnh sát đã bắt tay vào điều tra trường hợp 51 công nhân Việt Nam, Rumani và Slovakia làm việc tại Séc cho công ty Affumicata. Nhiều công nhân tố cáo, rằng nhiều tháng trời lao động vất vả trong rừng của họ vẫn chưa được trả công đầy đủ. Rằng họ phải làm việc tới 12 giờ mỗi ngày, sáu người ở chung trong một gian phòng rộng 30 mét vuông. Đại diện Affumicata phủ nhận hoàn toàn những tố cáo này.
Theo luật sư Matouš Jíra đại diện pháp lí cho những người công nhân, thì hãng thuê người đã phạm tội lừa đảo, buôn người và tham gia các hoạt động tội phạm có tổ chức. “Tạm thời mới đang điều tra. Chắc là sẽ lâu. Có đông người bị hại và nhiều người trong số họ đã không còn ở Séc. Chúng tôi tính đến khả năng đề nghị hỗ trợ pháp lí quốc tế,“ bà Šárka Pokorná từ viện Công tố Praha 1 nói với phóng viên Lidové noviny.
Trong số những người bị hại có anh Marek Ponoc người Slovakia, làm việc từ năm 2009. “Tôi chỉ nhận được tiền lương cho hai tháng làm việc, ba tháng còn lại thì không. Tôi sẵn sàng quay lại làm chứng bất kỳ lúc nào,“ Ponoc khẳng định với phóng viên.
Theo anh công nhân Việt Nam tên Long, thì Affumicata hứa mức lương tháng 500 Mỹ kim. Rằng với sự giám sát chặt chẽ, công nhân phải làm việc trồng cây tới mười tiếng đồng hồ mỗi ngày, chỉ được nghỉ nửa giờ để ăn trưa. Cả Long cũng không nhận được đầy đủ tiền lương của mình.
Tiền lương được trả theo năng suất và nhiều khi kinh khủng đến mức, không kiếm nổi tiền để trang trải chi phí nhà trọ, David Mrkos, người từng công tác trong công ty Affumicata trong những năm 2009, 2010 cho biết và nói thêm, là những người làm việc tốt dĩ nhiên là đã được trả công.
 Đây không phải là lần đầu tiên những vụ việc như vậy ở Séc bị phanh phui. Hồi tháng 11 năm ngoái, gần 200 công nhân Rumani từ Plzeň đã được chính quyền bố trí cho hồi hương, và rằng những người này cũng bị chủ bóc lột.
 Rằng đây là vấn đề cấp bách, cũng đã được nói đến trong báo cáo về tình hình an ninh nội bộ của bộ Nội vụ. Trong đó viết, rằng khủng hoảng kinh tế đã thúc đẩy nhu cầu sử dụng nhân lực rẻ mạt, và hậu quả của nó là “tăng bất thường những vụ việc buôn người“.

Nguyen Nguyen


Thương gia giữa những cây rừng (phần 2)

Trong cộng đồng người Việt trong năm 2009 và 2010 bàn tán vụ này như một vụ « Lừa Thế kỷ ». Ông Sơn « Trắng », ông Ngãi, ông Tạo là nạn nhân hay là người « đồng loã trong ván bài này » thì chỉ có người trong cuộc mới rõ. Dù sao thì thiệt hại quá lớn cho người Việt tại đây và nhiều gia đình khác ở Việt Nam. Điều thú vị là trong vụ « án » này cơ quan đại diện của Việt Nam tại Séc hình như quá « bị động và im lặng » ….

Công ty lớn sẽ thắng những gói thầu lớn. Chỉ nỗi nó không có đủ nhân lực của chính mình. Thế là thông qua các công ty khác họ thuê nhân công cho các công việc trong rừng.  Họ thường là những  người  ngoại quốc, hàng trăm người trồng cây, cắt cành, đốn hạ cây. Họ đến Séc để kiếm tiền và sau đó trở về nhà. Thế nhưng đã hai năm nay xuất hiện những công nhân không nhận được tiền lương, họ bị đe dọa bằng bạo lực và bị đói khát….

Chiến dịch Krnap

Jan Mičánek, chủ tập đoàn Less theo lý lẽ của mình, không biết gì về hoạt động của các nhà thầu phụ và phủ nhận mọi trách nhiệm vì công ty ông ta đã trả tiền cho công việc này. „ Thường thì chúng tôi không biết và không thể biết. Chúng tôi bán gỗ thanh cho ai đó, họ sản xuất bàn và không trả lương cho nhân viên. Chúng tôi biết thế nào được? Việc như vậy là có, nhưng không phải thường xuyên“ ông ta trả lời trước thông tin về công nhân nước ngoài bị lợi dụng trong đơn hàng cho công ty ông ta. Giống vậy, Năm ngoái  Jindřich Martinák và David Mrkos lại giành được hợp đồng về cung cấp nhân lực với công ty Less thông qua công ty Madera servicio a Wood Servis Praha lần này lại cũng ở Krkonoše. Tại đây Less đã thắng trong gói thầu nhỏ cùng với công ty giầu có KHL-EKO phần lớn gói thầu cho công trình  trong 4 năm cân bằng hệ sinh thái quan trọng KRNAP (Krkonošský národní park) bằng nguồn tài chính của EU hơn 80 triệu cô run. Công ty Less ký hợp đồng cung cấp nhân công với công ty của Mrkos là Madera servicio, công ty này lại cùng với công ty Wood Servis Praha mà giám đốc chính là Martinák.Theo thông tin của các nhân viên công ty Less thì Martinák s Mrkos đảm bảo đến 80% công việc và nhân công cho gói thầu này trong năm 2010.  Tất nhiên tại công viên quốc gia không xuất hiện những người Việt nam nữa, nhưng là người Slovakia và nhiều nhất là người Rumania. Một năm trước công ty Affumicata vốn đã gặp khó khăn với nhân công từ Việt nam, „ Họ là những người từ nước thứ ba, ngay cả khi chúng tôi thuê họ theo dạng các khóa bổ túc tay nghề thé cũng vẫn có rất nhiều vướng mắc về luật. Họ không có giấy phép lao động hoặc giấy phép khác“ David Mrkos nói.  Ông ta đề cập đến việc hiện tại CH Séc thường chỉ cho phép công nhân ngoại quốc từ cộng đồng châu Âu, công nhân ngoại quốc từ các nước thứ ba chịu sự kiểm tra gắt gao của thanh tra sở lao động và cảnh sát ngoại kiều, trước hết là giải quyết các kiểm tra về giấy phép.Công ty Affumicata vì việc thuê người Việt nam làm việc trên cơ sở các hợp đồng đào tạo sinh viên đang có nguy cơ bị sở lao động  Děčín phạt tiền. Thế nên Martinák cùng với Mrkos đã kết nối với Marta Pavelová từ công ty PBM Union Jobs được đăng ký từ năm 2009 tại Rumania. Bà này có nhiệm vụ tìm kiếm nhân công và đưa họ đến CH Séc. Một số người trong số họ được hứa rằng họ đi làm việc tại Tây ban nha, họ phải trả cho việc môi giới công việc từ 1 đến 3 trăm EUR. Lãnh đạo công viên quốc gia KNAP theo lời của sếp bộ phận bảo vệ môi trường Václav Jans luôn sống trong sự thực rằng tất cả công nhân ngoại quốc làm việc trong rừng là người được công ty Less thuê mướn trực tiếp. Dường như họ không biết về sự tồn tại của những người môi giới. Từ mùa hè năm 2010 tại công viên quốc gia KNAP luân phiên nhau khoảng 200 nhân công và họ cũng bị gặp phải hoàn cảnh, điều kiện lao động vùi dập tương tự  những người trước đây ở công ty Affumicata.

Buôn người theo kiểu Séc

« Khi thấy không thích ai (đối với Martinák- chú thích người viết) ông ta để mặc họ với số phận trong ký túc xá công nhân. Sau đó gọi cho chủ nhà rằng công ty không trả tiền nữa, chủ nhà phải đuổi người này, nếu họ không đi thì cảnh sát sẽ đến tống cổ họ ra đường“ một công nhân Slovakia kể lại những trải nghiệm của mình tại công viên quốc gia KNAP. Công ty Madera servicio, cụ thể là Wood Servis Praha còn lại các khoản nợ lương và tiền thuê nhà ở lên đến hàng triệu cô run ở các vùng  Herlíkovice và Pomezní. Việc này còn tiếp diễn đến đầu tháng 11.2010 ngay cả khi danh chính ngôn thuận là đã kết thúc.Vào tháng 1 năm ngoái ông H. xuất hiện tại phòng tư vấn của  tổ chức phi lợi nhuận Club Hanoj, ông ta cần gia hạn thị thực, ngoài ra còn nói đến các cuộc tuyển chọn nhân công tại Sapa, công ty Affumicata và vấn đề quỵt lương. Luật sư của Club Hanoj là Matouš Jíra bắt đầu cùng các tình nguyện viên và các tổ chức khác thu nhặt các chứng cứ về các thủ đoạn quanh việc làm rừng tại Séc. Theo tổ chức La Strada thì đây là một vụ buôn người  lớn nhất mà họ biết đến trong vòng 15 năm gần đây. Cho nên Matouš Jíra đã thử liên lạc không văn bản với cảnh sát và các cơ quan chính quyền. Trường hợp này cũng thu hút sự quan tâm của tổ chức quốc tế OBSE (tổ chức hợp tác an ninh châu Âu). Theo luật pháp châu Âu thì việc này đủ cơ sở để coi là một vụ buôn người. Thế nhưng mọi sự trở ngại lại nằm ở phía Séc. Vào tháng sáu luật sư Jíra đã chính thức thông báo về chuyện này tại hội nghị quốc tế các đoàn thể trong lĩnh vực chống nạn buôn người có cả sự tham gia của dại diện các bộ và cảnh sát. „Thế nhưng các cơ quan đều có cảm giác rằng việc này không dính gì đến họ, chẳng ai đưa ra đề nghị điều tra vụ việc“ ông  Jíra nói và cho biết thêm „Về việc ở đây có đến hàng trăm công nhân bị lợi dụng đến hoàn cảnh khốn khó và bị bóc lột tàn nhẫn các cơ quan Séc đều biết rõ ít nhất là đến hàng năm, thế nhưng chẳng ai thực hiện bất cứ giải pháp nào“.
Cho nên vào tháng 7 ông Jíra và hai luật sư đại diện cho ông H. đã đưa đơn tố cáo Jindřich Martinák a David Mrkos về nhiều tội hình sự trong đó có cả buôn người. Theo phát ngôn viên cảnh sát Eva Miklíková tạm thời vẫn chưa đủ cơ sở để có thể chứng minh được việc phạm một số tội hình sự. Tạm thời cảnh sát không có cơ sở can thiệp vào công việc kinh doanh của Martinák và Mrkos. Theo nguồn tin không chính thức tập đoàn Less vẫn tính đến việc cộng tác với công ty Madera servicio ít nhất là trong các đơn hàng tại Krkonoše trong năm tới. David Mrkos phủ nhận mọi cáo buộc và còn khoe rằng tại Rumania các nhân công tiếp tục đến xin việc.


Vụ kiện tụng mờ mịt của người Việt

Tai họa của ông Nguyễn Minh Tạo bắt đầu từ buổi gặp gỡ vào tháng 3 năm 2008. Qua giới thiệu của người quen, ông ta làm quen với Jindřich Martinák giám đốc công ty Gurama Property, s.r.o. Công ty này đã hoạt động được gần nửa năm và sau một tháng tồn tại đã giành được giấy phép của bộ lao động và các vấn đề xã hội trong lĩnh vực môi giới lao động cho người nước ngoài. Martinák đã nói với ông Tạo rằng hắn ta cần hàng đống nhân công từ Việt nam cho các công việc tại Séc. Trong thời gian này mỗi tháng có hàng trăm công nhân ngoại quốc đến từ Việt nam và ông Tạo có rất nhiều quan hệ tại đó. Lời tiếp lời và họ đã thỏa thuận những cuộc gặp gỡ tiếp theo tại Hà nội. Sau gần một tháng họ đã gặp nhau tại hotel 4 sao Horison. Trong cuộc hội đàm có cả các luật sư  Marta Macháčková và Alois Mikulášek mà ông Tạo cũng đã nghe nói đến và ông Tạo cũng biết rằng họ thuộc về phía công ty Gurama Property. Ông ta nghĩ rằng hai luật sư là người đàng hoàng và bắt đầu tin tưởng đến ông Jindřich Martinák.
Toàn bộ quá trình tìm kiếm sự giúp đỡ của nhà nước Séc được bắt đầu (vào mùa thu năm 2008 được nằm trong chương trình viếng thăm chính thức dưới sự dẫn đầu của phó chủ tịch quốc hội Vojtěch Filip. Chính tướng Miroslav Vacek đã giới thiệu mối quan hệ này cho họ). Họ giới thiệu cho phái đoàn về các công ty mà họ cộng tác, đến thăm nhiều trường nghề nơi các thợ hàn được đào tạo cho công việc tại Séc. Martinák rất vui mừng và rất nhanh quyết định cùng cộng tác với ông Tạo. Ông tạo có nhiệm vụ tổ chức tuyển chọn hàng ngàn người, dạy nghề và tiếng Séc cho họ. Với chi phí một nghìn USD mỗi người, Martinák sẽ lo các thủ tục giây tờ cần thiết như giấy phép lao động kể cả ví-za vào Séc. Họ thỏa thuận rằng Martinák sẽ nhận trước tiền đặt cọc và phần còn lại sẽ nhận khi làm xong các thủ tục. Công việc được đảm bảo bởi một chương trình bịa đặt  trợ giúp môi giới lao động (ông Tạo biết ra thì đã hơi muộn) của chính phủ CH Séc. Martinák đã kiếm ra giấy phép lao động giả mạo cho hơn 4 ngàn lao động nước ngoài có kèm con giấu của phòng lao động huyện Đông Praha. Thương vụ tiến triển rất nhanh. Ban đầu ông Minh Tạo phải tìm kiếm thợ xây, thợ hàn, thợ mài, công nhân dây chuyền sản xuất ô tô và công trường xây dựng. Đại diện của công ty Gurama Property đã đề nghị cả các nữ y tá và ông Tạo đã bố trí xắp xếp để họ đến thăm trường cao đẳng y tế tại Hải dương, tại đó họ cũng đã hứa hẹn về việc giúp đỡ trang thiết bị y tế. Trong các cuộc viếng thăm khác ông Tạo còn giới thiệu cho Martinák trường dạy nghề tại địa phương.  Martinák đã nói về dự định muốn xây dựng một trường và họ cùng nhau đi tìm mảnh đất hợp lý cho việc này. Mỗi lần đến Việt nam đại diện của công ty Gurama Property ở trong các hotel sang trọng tại Hà nội bằng tiền của các doanh nhân sở tại – những người tin rằng hàng nghìn người Việt sẽ kiếm được việc làm tại CH Séc.
Trong thời gian giữa 15 tháng tư đến 5 tháng bảy năm 2008, ông Minh Tạo đã chuyển cho  Jindřich Martinák trong sáu lần gặp gỡ ở Hà nội 1 triệu 1 trăm 47 ngàn USD tiền tạm ứng để lo giấy tờ cần thiết cho 1800 quyển hộ chiếu Việt nam còn giá trị. Trong mỗi lần giao tiền đều có người làm chứng và ký kết hợp đồng môi giới. Trong khi đó ông Tạo cũng bắt đầu thấy lo sợ vì việc chuẩn bị giấy tờ bị kéo dài quá mức. Để chắc chắn ông ta đã ghi âm lại các cuộc hội đàm.
Vào tháng 7, trong một cuộc gặp gỡ ở Praha, Martinák và Macháčková đã trưng ra bản chụp thị thực nhập cảnh CH Séc của 70 người đầu tiên (trên thực tế không bao giờ tồn tại những thị thực này) và giải thích cho ông Tạo rằng họ đang chuẩn bị tích cực  cho việc đón tiếp các công nhân Việt nam này tại CH Séc. Ngay trong tháng đó Martinák cùng các cộng sự lại có mặt ở Hà nội, ông ta đem theo ba va-li quần áo có in lô-gô của công ty Gurama Property s.r.o và một túi đồ nghề giành cho trường nghề để thực hành công việc trên các tấm thạch cao xây dựng. Họ lại đến thăm trường nghề và thậm chí Martinák còn gặp gỡ với thứ trưởng bộ lao động Việt nam.
Minh Tạo và các đồng nghiệp cũng đã yên tâm phần nào. Họ bắt đầu đặt vé máy bay, đặt may các bộ quần áo cùng với hàng chữ sáng chói Gurama Property s.r.o. theo mẫu nhận được. Thế nhưng giấy tờ vẫn chẳng thấy đâu. Martinák đã hứa sau những lời giục giã là sẽ hoàn thành đúng thời hạn. Ngày 16 tháng 8 năm 2008, Các cộng sự của Martinák bay đến Hà nội, trong số họ có cả Macháčková và David Mrkos. Họ lại đến thăm bộ lao động và thương binh xã hội Việt nam và hứa sẽ lo đầy đủ các thủ tục cần thiết. Trong khi đó ông Minh Tạo đã phải trả tiền phạt vì hủy chuyến bay cho các hãng hàng không Nga và Hàn quốc và tiền phạt cho các công ty may quần áo bảo hộ.  Ngày 12 tháng 9 năm 2008 Tạo gặp Martinák sau một thời gian dài, ông gặp gỡ tại Praha với Macháčková và Martinák, họ vui mừng thông báo cho ông Tạo biết rằng thị thực nhập cảnh vào Séc sẽ xong vào tuần tới, 9 giờ sáng sẽ được nhận. Từ hôm đó cả hai đều tránh mặt ông ta.Tháng 4 năm 2009, ông Nguyễn Minh Tạo thông qua luật sư Josef Lžičař tố cáo hình sự công ty Gurama Property và cá nhân Martinák về tội lừa đảo. Các mối liên hệ, hợp đồng, băng ghi âm đã được bàn giao cho cảnh sát. Các nhân chứng tại Việt nam đều trình bày khả năng đến Séc để làm chứng và khai trước tòa. Jindřich Martinák còn liên hệ thông qua luật sư của ông Minh Tạo và đưa ra đề nghị về việc thỏa thuận bồi hoàn. Ông ta muốn trả lại khoảng hai phần ba số tiền hơn triệu USD. Thế nhưng trong ngày ký thỏa thuận, ông ta đến văn phòng luật sư của Lžičař và nói rằng ông ta không ký thỏa thuận bởi vì ông ta không có tiền. Đấy là chưa nói đến những quyển hộ chiếu.Cảnh sát Praha đã xếp hồ sơ vụ này vào tháng 10 năm 2010 vì họ không có bằng chứng để truy tố về tội lừa đảo. Cơ quan công tố của thành phố Praha nơi ông Tạo kháng án cũng thông báo tương tự và kháng thư của ông về việc cảnh sát dừng điều tra cũng bị bác bỏ vào tháng 12 năm 2010.
Obchodníci mezi stromy – Martina Křížková, Marek Čaněk
SC biên dịch

22/02/2011

Những thương gia giữa những cây rừng (phần 1)

Công ty lớn sẽ thắng những gói thầu lớn. Chỉ nỗi nó không có đủ nhân lực của chính mình. Thế là thông qua các công ty khác họ thuê nhân công cho các công việc trong rừng. Họ thường là những người ngoại quốc, hàng trăm người trồng cây, cắt cành, đốn hạ cây. Họ đến Séc để kiếm tiền và sau đó trở về nhà. Thế nhưng đã hai năm nay xuất hiện những công nhân không nhận được tiền lương, họ bị đe dọa bằng bạo lực và bị đói khát.

Sự việc bắt đầu bằng tin rao vặt từ đầu năm 2009. Ông Vladimír người Slovakia tìm được trên báo rao vặt Avízo. Tuy không được tốt lắm nhưng nó hứa hẹn một công việc ở Séc được trả tiền khơ khớ. Vladimíra vừa bị sa thải khỏi nhà máy sản xuất ô tô Škoda Mladá Boleslav và chỗ làm trống không ở đâu có cả. Dường như chả cần phải nghĩ nhiều, ông ta liền gọi đến số điện thoại trên quảng cáo này. Người đầu giây bên kia tự giới thiệu là giám đốc công ty Jindřich Martinák. Ông ta giải thích rằng đây là công việc ở trong rừng, có chỗ ăn ở, tiền đi đường được thanh toán và lương hàng tháng vào khoảng mười lăm ngàn. Nghe có vẻ được. Ông Vladimír bốn chục tuổi đầu không ngần ngại lâu và đã đến văn phòng công ty tại Praha vào một ngày tháng bảy. Mọi điều đều êm đẹp. Ông ta ký hợp đồng và hai ngày sau ông ấy đã cùng với những người Slovakia khác tham gia cắt cành ở Rataje nad Sázavou. Thế nhưng không bao lâu ông ấy nhận ra rằng hiện thực thật khác xa với những lời hứa.

Chỉ đủ vé đi tầu

Công ty mà ông Vladimír làm việc có tên là Affumicata, a. s ( công ty cổ phần Affumicata). Ông Vladimír là một trong 6 trăm „nhân viên“ của công ty này. Phần đa họ xuất thân từ Việt nam, Slovankia a Mông cổ. Họ làm việc cho gói thầu của lâm nghiệp C.H Séc mà công ty Less và các công ty con của nó đã giành được. Mọi điều đã được minh chứng rằng phần lớn các công nhân trong số họ chẳng nhận được đồng nào và chủ sở hữu các nhà ở tập thể cho các công nhân thời vụ này cũng lâm vào tình trạng tương tự. Vladimír và các đồng nghiệp làm công việc nặng nhọc, mười tiếng một ngày trong nóng bức. Họ làm hàng ngày và chỉ được nghỉ khi trời đổ mưa to. Họ ở trong các căn nhà tập thể công nhân, nhưng không được cung cấp thức ăn. Mười bốn ngày sau họ được trả tiền đi lại và sau đó nhận được tạm ứng lương. Hai hoặc năm trăm cô run, sau một tháng làm việc khoảng gần ngàn bạc. Họ đã bị đói khát. Ông Vladimír nói: „ Trước cửa Tesco có những quả táo bỏ đi, bọn tôi đã chọn những quả còn dùng được. Chúng tôi đã phải hỏi trong làng xem có ai cần cắt cỏ hay không để họ trả cho có thể là dăm chục cô run cho việc này“. Trong khi đó họ bị đe dọa bắt đổi từ hợp đồng lao động sang thỏa thuận về việc thực hiện công việc. Sau một tháng rưỡi thì các công nhân xác định được rằng tiền thuê nhà cũng không được thanh toán. Chủ sở hữu ký túc xá muốn tống cổ họ ra đường ngay lập tức. Họ gọi cho giám đốc Martinák. Trong buổi sáng hôm đó ông này lập tức chở họ đến Tábor bằng xe tranzit, trên đường đi lão ta giúi cho mỗi người một ngàn cô run, sau đó thì không có gì nữa. Vladimír làm ở đó 1 tuần, sau họ chở ông ta đến Šternberk. Hai tháng tiếp theo ông ta không có tiền và đã thất vọng đến cùng cực tìm về Říčany, nơi mà theo các đồng hương Slovakia là nơi đặt văn phòng của Jindřich Martinák. Ông ta quyết định ngủ tại cửa công ty. Ông ta đã chẳng còn gì để mất, ông cần tiền ít ra là để trở về nhà. Martinák xuất hiện sau đó 10 phút và đã gọi cho cảnh sát. Vladimír cố gắng giải thích cho các cảnh sát viên rằng ông ta bị quỵt lương. Cảnh sát đã nói với ông ta rằng đáng tiếc họ không thể làm gì được và rời khỏi hiện trường. Cuối cùng Martinák đã đưa cho ông ta 2 nghàn cô run và bắt phải ký giấy biên nhận đã nhận 6 ngàn rưỡi. Sau bốn tháng ngoi ngóp trong công việc ở Séc ông Vladimír ngoài cảm giác bị phỉ báng kinh khủng chỉ kiếm được hơn tí chút khoản tiền mua vé tàu. Năm ngoái công ty Affumicata thu hẹp hoạt động, thay đổi chủ sở hữu. Thế nhưng những ông chủ cũ không từ bỏ việc kiếm chác trong rừng và bằng hình thức tương tự họ vẫn tiếp tục. Họ xuất hiện cùng với những công ty mới như Madera servicio và Wood Servis Praha. Theo vết chân của tập đoàn Less năm ngoái họ cũng „kinh doanh“ tại khu bảo tồn quốc gia Krkonoše, họ chỉ dừng nhận người Việt, hạn chế người Slovakia và quan tâm hơn đến người Rumania. Họ đang tiến hành tiếp tục trong năm nay. Có vẻ như là họ cũng có thể sẽ kiếm chác được. Ngay cả khi ít nhất các hoạt động của họ, nhiều nhân viên của công ty Less và các cơ quan chính quyền đã biết.


Dưới sự đạo diễn của AFFUMICATA

Cũng chả phải ngẫu nhiên khi đây toàn là những công việc trong rừng. Trong các gói thầu được Lâm nghiệp CH Séc và các chủ sở hữu rừng khác đưa ra, các tiêu chí chính thường là giá cả. Các công ty có khả năng tài chính mạnh thường thắng trong các cuộc đấu thầu công khai vì họ có thể bỏ giá thật thấp. Các công ty nhỏ không thể cạnh tranh với họ. Hơn nữa các „Khủng long“ lâm nghiệp luôn giảm chi phí để tăng lợi nhuận. Thông dụng nhất là tiết kiệm nhân lực. Các công việc thủ công trong rừng hàng năm cần đến hàng nghìn công nhân. Các công ty lớn vì vậy thường thuê lại từ các nhà thầu phụ như công ty Affumicata. Thế nhưng chỉ một phần tiền rất nhỏ lọt đến tay những người công nhân thực sự làm việc trong rừng, sau bao nhiêu cấp thầu phụ trung gian. Cho nên tại các chỗ làm với đồng lương thảm hại ngày càng thấy chủ yếu nhiều người ngoại quốc. Công ty Affumicata đã bắt đầu từ gói thầu của công ty thành đạt vẻ vang Less ( và công ty con của nó là Less & Forest) từ hơn ba năm trở lại đây. Thế nhưng nghe về nó nhiều hơn là trong năm 2009 khi cả ông Vladimír đã làm việc ở đây. Ngoài tuyển dụng tại Slovakia, đại diện của công ty còn nhắm đến cộng đồng người Việt. Họ đã có kinh nghiệm của mình với những người đến từ Việt nam. Với vai trò chủ sở hữu hoặc giám đốc thường xuất hiện ông Jindřich Martinák nói trên và cựu cảnh sát điều tra tội phạm kinh tế David Mrkos. Cả hai gã này đã đã tham dự vào cuộc phiêu liêu tại Việt nam của công ty Gurama Property, mà trong vụ này gần hai nghìn người đã mất tiêu hơn triệu USD và hộ chiếu của mình. Hơn nữa David Mrkos còn là một trong những chủ sở hữu của công ty Brenn chuyên môi giới trung gian bảo hiểm y tế cho người nước ngoài, tóm lại như lời ông ta nói với biên tập viên NP „ông ta biết rõ cộng đồng này“. Tất nhiên với Martinák và Mrkos việc nhắm đến người Việt còn từ những lý do khác. Công ty Affumicata với chiến lược kinh doanh của mình luôn cần đến những nhân công mới, có khả năng làm việc trong thời gian tương đối ngắn. Trong nửa năm 2008 và 2009 các công nhân Việt nam bị sa thải hàng loạt từ các nhà máy Séc do ảnh hưởng của khủng hoảng kinh tế thế giới, họ luôn mong muốn mọi cơ hội được làm việc. Martinák s Mrkosem đã ý thức được điều này: „ Vào năm 2009 khi xảy ra khủng hoảng kinh tế, Chúng tôi thấy thực sự là hàng trăm đến hàng ngàn công nhân Việt nam thất nghiệp, họ có viza kinh doanh nhưng không tìm công việc tại thị trường lao động,“ David Mrkos nói. Trung tuần tháng ba năm 2009 tại quán Đông – Đô ở chợ Sapa quen thuộc của Praha hai cuộc tuyển chọn nhân công rầm rộ đã được thực hiện dưới đạo diễn của công ty Affumicata. Mỗi lần khoảng hai trăm người tham dự. Công việc của công ty này được quảng cáo là khóa đào tạo bổ túc tay nghề dưới sự tài trợ của chính quyền CH Séc, sau khi kết thúc những người tham gia sẽ được cấp giấy chứng nhận tay nghề mà trong tương lai họ có thể làm việc trong rừng như những chuyên gia độc lập. Hơn nữa với tiền thưởng tháng khi tham gia công việc là từ 10 đến 15 ngàn cô run, những người có thể phiên dịch hoặc biết lái ô tô còn được hứa tiền phụ cấp đặc biệt. Cuộc tuyển chọn còn có sự tham gia của truyền hình Việt nam tại đây và dưới sự chứng kiến của đại diện đại sứ quán CH XHCH Việt nam tại CH Séc họ còn ghi hình các cuộc chuyện trò với những người tham dự đã bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đến công ty Affumicata và nhà nước CH Séc về sự giúp đỡ người Việt trong cơn khủng hoảng. „Thật là cảm động“ ông H., người đã đến Đông-Đô cùng nhiều người khác trong những ngày này và cũng đi làm cho công ty Affumicata đã thuật lại như vậy.

Khóa bổ túc tay nghề kỳ lạ

Ông H. cũng như mọi người khi muốn tham dự khóa bổ túc tay nghề của công ty Affumicata, trước tiên phải trả 1500 cô run để kiểm tra sức khỏe (không thực hiện), mua dụng cụ làm việc và giải quyết giấy tờ. Sau đó họ được ký hợp đồng đào tạo. Dưới cương vị tân sinh viên sau một tuần anh ta đã cùng trồng cây với những người khác ở vùng quanh Děčín. Anh ta đã chịu được một tháng. Anh làm việc trong các điều kiện giống như ông Vladimír: gắng sức, không lương, không nhà ở, bị đe dọa và cái chính là đói. Thức ăn sau nhiều lần nhắc nhở được họ đem đến mỗi tuần một lần. „ Chúng tôi phải gọi cho ông Ngải hoặc ông Sơn (người Việt điều hành toàn bộ chương trình – tòa soạn) để các ông ấy cứu giúp chúng tôi. Các ông này đem đến khi thì cá, gà, đôi khi là gạo hoặc mì tôm, nhưng ít lắm“. ông H. nói. Ngoài vùng Děčín, dọc theo sông Sázava, Tábora và Šternberk còn chứng minh được công ty Affumicata cung cấp nhân lực cho công ty Less hoặc Less & Forest làm việc trong rừng tại các vùng Kutná Hora, Ústí nad Labem, Mělník, Klášterec nad Ohří, Olomouc a České Krumlov vào năm 2009. Tại tất cả các địa điểm đều có các minh chứng mà thông qua câu chuyện của ông Vladimír và ông H. có thể ghi lại như viết trên giấy than. Vào năm này, chắc chắn đã có khoảng 6 trăm người làm việc cho Martinák và Mrkos, con số thực tế thật khó kiểm chứng. Giữa các „nhân viên“của công ty Affumicata bao trùm dao động lớn. Một số chịu được công việc hoặc khóa bổ túc tay nghề không hết tháng, đôi khi chỉ là tuần hoặc ngày. Khi họ biết được môi trường làm việc, thường thì sớm hay muộn họ cũng chuồn. Các nhân viên của tập đoàn Less a Less & Forest đi kiểm tra hoặc nghiệm thu công việc thì dường như không lấy gì làm lạ về việc biến mất của các công nhân này, Họ đổ vấy cho tình trạng hỗn loạn thường xẩy ra với lâm nghiệp CH Séc vào lúc bắt đầu thời vụ (từ tháng tư đến nghỉ hè). Trồng mới rừng cần từng người một. „ Từ ban giám đốc họ gọi cho chúng tôi rằng có một công ty chào cung cấp 30 người, nếu chúng tôi cần đến họ. Đa phần là tôi cần. Đây là công việc nặng nhọc. Nhóm người Ukrajna đến và sau một tuần chỉ có phân nửa chịu đựng được, thế nên bọn tôi nhận hết.“ một nhân viên dấu tên giải thích. Ngay cả khi với công ty Affumicata cũng thường hay xẩy ra chuyện thỏa thuận có năm thì họ xuất hiện đến hai chục, hay ngược lại ba mươi mà chỉ bảy người có mặt. Mọi chuyện rồi cũng ổn trong thời gian nóng bỏng ấy bởi họ đã biết khó khăn là vậy. Những chủ sở hữu các cư xá công nhân không nhận được tiền của công ty Affumicata thường liên lạc thẳng không văn bản với công ty và thúc hối để công ty thanh toán ít ra một phần khoản nợ này. Trong khi đó họ đề cập đến những người mà công ty Affumicata thuê. Bà quản lý ký túc xá ở Libouchec u Děčína nói „ Chúng tôi biết rằng những người Việt nam làm việc theo hợp đồng với sinh viên gì đó và họ phải trả tiền vì việc này. Họ luôn hoảng sợ và thỉnh thoảng ai đó cũng chuồn đi“.

SC (theo novyprostor.cz)



Chủ nghĩa vô chính phủ

Thứ bảy 13, Tháng Hai 2010

Chủ nghĩa vô chính phủ là một hệ tư tưởng triết học chính trị bao trùm các học thuyết và thái độ ủng hộ việc loại bỏ tất cả các chính phủ cưỡng ép, nghĩa là nhà nước. Trong các ngôn ngữ châu Âu, thuật ngữ vô chính phủ xuất phát từ tiếng Hy Lạp αναρχω, anarcho, nghĩa là « không có người cai trị », từ ἀν (an, « không có ») + ἄρχή (arche, « cai trị ») + ισμός (từ thân từ -ιζειν). Thuật ngữ này (anarchism) được định nghĩa tại The Concise Oxford Dictionary of Politics là « quan điểm rằng xã hội có thể và nên được tổ chức mà không cần một nhà nước cưỡng ép. »Các nhà vô chính phủ cụ thể có thể có thêm các tiêu chí khác về những gì cấu thành nên chủ nghĩa vô chính phủ, và họ thường bất đồng quan điểm về các tiêu chí này. Theo cuốn The Oxford Companion to Philosophy, « không có một quan niệm mang tính định nghĩa duy nhất nào mà tất cả các nhà vô chính phủ đều đồng ý, ngoại trừ việc họ đều bác bỏ chính phủ cưỡng ép, và những người được xem là vô chính phủ cùng lắm là chia sẻ một Familienähnlichkeit nhất định ».

Có nhiều loại và truyền thống của chủ nghĩa vô chính phủ, không phải tất cả đều tách biệt lẫn nhau. Chủ nghĩa vô chính phủ thường được coi là một hệ tư tưởng cánh tả cấp tiến, và do đó đa phần kinh tế vô chính phủ và triết học luật pháp phản ảnh các cách giải thích mang tính chất bài quyền lực của các chủ nghĩa cộng sản, tập thể, công đoàn hay participatory economics; tuy nhiên, chủ nghĩa vô chính phủ đã luôn luôn bao gồm cả một dòng cá nhân chủ nghĩa, trong đó có những người ủng hộ chủ nghĩa tư bản (ví dụ những người theo chủ nghĩa vô chính phủ thị trường: chủ nghĩa tư bản vô chính phủ, agorism, v.v..) và các cấu trúc kinh tế định hướng thị trường khác, ví dụ: mutualism. Như miêu tả của nhà vô chính phủ thế kỉ 21 Cindy Milstein, chủ nghĩa vô chính phủ là một « truyền thống chính trị mà đã không ngừng vật lộn với tình trạng căng thẳng giữa cá nhân và xã hội. » Một số nhà vô chính phủ về cơ bản là phản đối mọi dạng cưỡng ép, trong khi những người khác ủng hộ việc sử dụng một số biện pháp cưỡng ép, trong đó có cách mạng bằng bạo lực, trong quá trình tiến tới tình trạng vô chính phủ.

Nhiều lao động Việt Nam tại Thuỵ Điển muốn về nước

Nhiều lao động Việt Nam sang hái dâu tại Thuỵ Điển cuối tuần qua đòi bỏ ngang hợp đồng để trở về Việt Nam, vì điều kiện làm việc tại đây không như thoả thuận ban đầu.

Báo Värmlands Folkblad của Thuỵ Điển hôm 14.8 cho biết, 120 lao động Việt Nam đã đình công phản đối điều kiện làm việc khắc nghiệt và không được trả lương tương xứng. Cuộc đình công kéo dài ba ngày, bắt đầu từ hôm 11.8. Cuộc đình công đã khiến cảnh sát Thuỵ Điển, các thông dịch viên, đại diện ngoại giao của Việt Nam tại Thuỵ Điển phải đến thị trấn Branas ở Värmland để điều đình giữa người thuê mướn và người lao động. Báo Rabema cho biết đến ngày 13.8, ít nhất 9 lao động người Việt Nam đòi bỏ ngang hợp đồng về nước.

Những người lao động này cho biết họ phải chi 15.000 kronor (2.000 USD) đặt cọc cho hai tháng ở Thuỵ Điển, cộng với 9.000 kronor tiền ăn uống và thuê phòng trọ, trong khi họ được trả lương là 14 kronor/kg. Nếu làm việc và lãnh lương ở mức này, họ không thể kiếm đủ tiền chi trả cho số tiền mà họ đã cầm cố nhà cửa và vay mượn để đến Thuỵ Điển làm việc.

Chị Lê Thị Hồng, một lao động Việt Nam cho biết: “Những người tuyển dụng nói rằng chúng tôi có thể hái từ 60-120 kg dâu/ngày. Nhưng điều này hoàn toàn không thể, cố gắng lắm chúng tôi mới hái được 10-30 kg/ngày”.

Các lao động này do công ty tuyển dụng TTLC chịu trách nhiệm, đại diện công ty Nguyen Ngoc Lam nói rằng các lao động này “phải làm việc chăm chỉ” mới đạt được mức đưa ra. Trong khi tờ báo địa phương Värmlands Folkblad cho biết những người lao động Thái Lan cùng làm việc trong vùng lại không phàn nàn về chuyện trên.

Ông Peter Fuster, chủ thuê lao động tại Thuỵ Điển cho biết, những lao động muốn bỏ hợp đồng ra về sẽ được trả tiền lương mà họ đã làm việc thời gian qua, nhưng sẽ không được nhận lại số tiền ăn và thuê mướn nhà ở đã đóng trước đó.

Hiệp hội dâu của Thuỵ Điển cho rằng nguyên nhân của cuộc đình công này là do vụ dâu năm nay mất mùa, giá dâu sụt giảm do khủng hoảng kinh tế. Năm nay, có khoảng 6.000 lao động hái dâu người nước ngoài làm việc tại Thuỵ Điển.

Đức trục xuất hàng trăm người Việt

Đức và Ba Lan trục xuất hàng trăm người Việt nhập cư bất hợp pháp vào tối hôm thứ Hai, dẫn đến cuộc biểu tình của 200 người khác tại sân bay quốc tế Schoenefeld ở Berlin.

Đám đông định biểu tình ngồi ngay trong nhà ga, nhưng bị cảnh sát dẹp lui.

Hai người biểu tình bị cảnh sát bắt và tạm giữ trong một thời gian ngắn.

Trong số 109 người bị trục xuất, nhiều người đã sống ở châu Âu một thời gian dài.

An ninh được tăng cường tại sân bay để bảo vệ cho đợt trục xuất đầu tiên trong nhiều năm, vốn đang bị các tổ chức nhân quyền và quyền người tỵ nạn chỉ trích.

Đây cũng là lần đầu tiên cơ quan biên giới của Liên hiệp châu Âu Frontex tài trợ cho việc trục xuất.

Các nhóm nhân quyền lo sợ rằng những người bị trục xuất có thể bị ngược đãi khi trở về nước.

Ông Lê Mạnh Hùng của Radio Berlin nói với BBC các tổ chức bảo vệ người tị nạn cũng sợ sẽ  »trục xuất nhầm » nếu không xét kỹ hồ sơ trong những tình huống trục xuất hàng loạt.
Không giấy tờ

Đa số những người bị trục xuất đã sống ở Đức không có giấy tờ hợp lệ. Cũng có 26 người nhập cư trái phép tại Ba Lan.

Chuyến bay tối thứ Hai là kết quả hợp tác của cơ quan hữu trách Ba Lan và Đức.

Nhiều người Việt đã tới châu Âu qua đường dây của những kẻ buôn người, phải trả cho chúng nhiều tiền để đến được nơi họ hy vọng sẽ có cuộc sống tốt đẹp hơn, nhưng rồi lại bị bác đơn xin tỵ nạn.

Tuy nḥiên, dù có các câu chuyện thương xót, con số người tới Đức, Ba Lan, Czech và các nước châu Âu khác vẫn không giảm.

Ông Hùng nói số người Việt Nam sống bất hợp pháp ở Đức là một vấn đề gây đau đầu:

 »Đây là vấn đề tương đối nhức nhối. Những người Việt Nam sang đây khi không có quyền cư trú hợp pháp, họ sống chui lủi và làm rất nhiều việc có thể nói là gây xáo trộn trong xã hội Đức.

 »Mối lo ngại lớn nhất là các trẻ em, hoặc là trẻ em đi một mình sang đây hay là con em của những người tị nạn không có quyền cư trú hợp pháp ở đây.

 »Các trẻ em dễ rơi vào các nhóm tiêu cực của xã hội thành ra các tổ chức giúp đỡ xã hội và các cơ quan an ninh rất lo lắng về điều này. »

Các nguồn tin báo chí nói khoảng 85.000 người Việt hiện sống hợp pháp tại Đức trong khi không có thống kê đáng tin cậy nào về con số người sống bất hợp pháp.

‘Thất vọng’

Nhà báo Lê Mạnh Hùng nói trong khi có những tiếng nói phản đối mạnh mẽ từ những tổ chức giúp đỡ người tị nạn của người Đức và báo chí nước này, các tổ chức tương tự và báo chí của cộng đồng gần như im tiếng.

 »Một điều mà chúng tôi thấy vừa ngạc nhiên và có phần nào thất vọng là các tổ chức hội đoàn người Việt Nam, thậm chí có một vài cá nhân mà tôi biết là làm công việc chuyên trách để giúp người Việt Nam đang xin tị nạn thì hầu như không có tiếng nói chính thức nào lên tiếng phản đối vấn đề này.

 »Chúng tôi cũng đã cố tiếp cận các tòa soạn báo hay cơ quan thông tấn báo chí của Việt Nam nhưng hoàn toàn không có động tĩnh gì.

 »Chúng tôi cũng có hỏi một nhân viên tòa đại sứ thì cũng chỉ được trả lời là ‘cái điều này hoàn toàn nằm trong hiệp định giữa hai nhà nước’ và anh ta cũng không trả lời gì hơn. »

Các hãng thông tấn nước ngoài nói hồi giữa thập niên 90 Việt Nam và Đức đã từng có thỏa thuận mà theo đó Việt Nam sẽ nhận về 40.000 người lao động Việt Nam và người nhập cư bất hợp pháp để đổi lại khoản trợ giúp 140 triệu đô la tiền viện trợ.

Frontex: Cơ quan trục xuất hàng loạt Người Rơm Việt Nam

Đầu tháng Sáu vừa qua, khoảng 100 Người Rơm Việt Nam ở Đức và Ba Lan bị trục xuất cùng lúc về nước. Đây là diễn biến đặc biệt đáng chú ý vì đây là vụ trục xuất hàng loạt đầu tiên, dễ tạo tiền lệ cho một chiến dịch trục xuất rất nhiều người Việt về nước.

Người tổ chức và thực hiện chiến dịch này chính là Frontex, một cơ quan mới được thành lập vào tháng Mười năm 2005. Đó là một tổ chức có nhiệm vụ phòng vệ biên giới Liên hiệp châu Âu, đặt trụ sở ở Warszawa, Ba Lan, nhưng hoạt động khắp biên giới các nước, đặc biệt là các nước phía nam châu Âu như Ý, Hy Lạp và Tây Ban Nha, nơi đang có làn sóng người nhập cư bất hợp pháp từ Bắc Phi đổ vào. Về mặt tổ chức, họ liên kết với bộ nội vụ các nước EU, Interpol và A18 của bộ công an Việt Nam. Trang mạng của Frontex có địa chỉ Internet là www.frontex.europa.eu. Ngoài quyền lực hoạt động, Frontex cũng được tăng dần ngân sách, từ 6,2 triệu euro vào năm 2005 lên thành 19,2 triệu euro trong năm 2006 và tiếp theo là 22,2 triệu euro trong năm 2007 chưa kể 13 triệu tiền dự trữ. Hiện cơ quan này có thể sử dụng 20 máy bay, 30 trực thăng và khoảng 100 tàu chiến để giúp tuần tra biên giới, dưới quyền điều động của giám đốc điều hành Ilkka Laitinen. Trên thực tế, hoạt động của Frontex chủ yếu mang tính phối hợp giữa các cư quan biên phòng của các nước, mà một trong những vai trò quan trọng là huấn luyện cho biên phòng các nước yếu kém và nghiên cứu triển khai các hệ thống phòng vệ và theo dõi biên giới hiện đại. Nhìn vào cơ cấu tổ chức thì trung tâm xử lý tình hình biên giới hay các nhóm đặc nhiệm chỉ là một phần rất nhỏ của cơ quan. Giới bình luận nói rằng do tiêu chí hoạt động không rõ ràng, lại đặt trụ sở ở Warszawa cho nên thời gian đầu Frontex không tìm được đủ số lượng nhân viên cần thiết. Nay thì có vẻ khá nhiều người Ba Lan nằm trong số 200 nhân viên hoạt động của Frontex. Hoạt động của Frontex hiện không được dư luận ủng hộ. Hàng trăm công dân châu Âu mà chủ yếu là người Đức đã kéo về sân bay Schoenefeld ở Berlin để biểu tình phản đối vụ trục xuất 100 người rơm về Việt Nam. Hàng chục người khác mà đa số là Ba Lan đã kéo về trụ sở của Frontex ở Warszawa để biểu tình phản đối sự hiện diện của cơ quan này. Việc Frontex và biên phòng Ba Lan hợp tác với cơ quan A18 của bộ công an Việt Nam cũng nhiều lần bị báo chí Ba Lan và châu Âu lên tiếng.

http://nguoiromuk.blogspot.com/2009/06/frontex.html